Cái thú vị ở chỗ là trong mỗi một truyện, nếu để ý kỹ, nó đều có những liên quan kết nối với những truyện khác.
Luận ngữ tân thư thật sự là một tập văn lạ. Lạ bởi chỗ từ xưa tới nay chưa có nhà văn nào Dám và Tự tin mượn những tích, những giai thoại cổ xưa thông qua “một góc nhìn tinh quái, thông minh và cũng khá cay nghiệt” để “làm lại một cuộc tư duy” cho bạn đọc như kiểu Phạm Lưu Vũ.
Và tôi tin là trong mỗi chúng ta, sau khi đọc Luận ngữ tân thư, ít nhiều chúng ta chắc chắn sẽ không bị mê mị về cái thứ cổ văn đã khiến chúng ta bị dụ dỗ trong nhiều năm, nhiều thập kỷ.

