“Dọc đường anh vẫn cố tưởng tượng xem Chi sẽ đón anh như thế nào. Ở trong tù, ngoài những việc sinh hoạt, quét dọn, đổ phân, đi cung, anh còn làm một việc không ai biết: nói chuyện với Chi. Anh tưởng tượng Chi đang ngồi, đang đứng trước mặt anh, có hình hài cụ thể, sống động, hiện hữu bên anh, đối thoại với anh, khỏa lấp đầy cái hố cô đơn sâu thẳm của anh trong tù…” (trích một phần nội dung trong tiểu thuyết “Ngoài Khơi Miền Đất Hứa”)
“… Mưa vầy mà mẹ cũng đi sao mẹ? – Thu Thi, đứa con gái chín tuổi của Tiệp ngồi xệp trên chiếc giường sắt nhỏ phòng khách hếch mặt hỏi, cái viền môi hìnhtrái ấu nét hơn khi nó căng thẳng và lo lắng. Cạnh nó, đứa em trai sáu tuổi thò cả hai tay ra ngoài cửa sổ dầm nước, hai cùi chỏ ướt ròng ròng; khi mẹ và chị không chú ý, chú bụm những bụm nước đầy le lưỡi liếm rồi ngoảnh lại cười, cái khóe miệng dễ dãi chành rộng…” (trích một phần nội dung trong tiểu thuyết “Gia Đình Bé Mọn”)

