Mái nhà – nơi cao nhất trong căn nhà nhưng lại là nơi sâu nhất trong tâm hồn một đứa trẻ. Ở đó, Lam đã lắng nghe nhịp thở của quá khứ, nơi có giọng nói của mẹ, bàn tay của bà, những ký ức đẹp đẽ xen lẫn những nỗi đau khó gọi tên.
“Lớn lên, tôi nhận ra mái nhà không phải nơi trú ẩn, mà là nơi để chuẩn bị cho những hành trình tiếp theo. Nhưng đôi khi, tôi vẫn muốn trốn lên đó, để được khóc mà không ai nhìn thấy.”
Cuốn sách là những dòng tâm sự chân thật, một hành trình quay về thời thơ ấu để tìm kiếm chính mình.

