“Hơi thở của nàng sâu hơn, khi nàng chìm vào giấc ngủ. tấm nệm của nàng như bè trôi bồng bềnh. còn giấc ngủ là dòng sông. Tôi lọc tìm qua hết thảy mùi hương. “cũng lâu rồi, nên tôi dở lắm” nàng nói với tôi, giữa rối ren tóc tai, áo quần và da thịt. Tôi đáp tôi cũng thế, rồi nàng nói, “Xạo quá đi” Một nghệ sĩ vĩ cầm quá cố đang chơi một bản partita của Bach trên chiếc radio kiêm đồng hồ. Cái loa cà tàng cứ giật giật ở những nốt cao, nhưng tôi không bao giờ muốn đánh đổi khoảnh khắc này để lấy một buổi hòa nhạc riêng tư cảu Ngài Yehudi Menuhin chơi đàn Stradivarius… Tình yêu vừa là chủ thể vừa là khách thể. Sự khác biệt giữa lúc tình yêu hiện diện và lúc nó vắng mặt chính là sự khác biệt giữa sự sống và cái chết. Dò dẫm, lặng lẽ, tôi mở miệng không thành tiếng. anh yêu em với Holly, hơi thở cùa nàng dạt dào như đại dương. Lần này tôi thì thầm, âm lượng bằng với tiếng đàn vĩ cầm: “Anh yêu em”.
Không ai nghe, không ai thấy, nhưng c6ay cối trong rừng cũng từng từng ngã xuống lặng thầm như thế”. (Trích ĐỒNG HỒ XƯƠNG).